Thứ Tư, 05/03/2025 16:22 (GMT+7)

Những dòng thư còn mãi

Ngày 8/3 là ngày dành riêng cho một nửa thế giới - phái đẹp - phái yếu với bất tận nguồn cảm hứng. Mời bạn cùng đến với những lời yêu thương dành cho mẹ, cho cô giáo thân thương của học trò trường THCS Lê Quý Đôn, TP. Hải Dương (tỉnh Hải Dương) qua những dòng thư đã được cô giáo Quỳnh Trâm ghi lại khi còn gắn bó với ngôi trường này nhé!
Ảnh đại diện tin bài

Thư của bạn Vũ Quỳnh Mai (lớp 9A)

“Mẹ thân yêu của con! Một mùa Hạ nữa lại sang, mùa Hạ thứ chín cũng là mùa Hạ cuối cùng trong những năm Trung học sơ sở của con…15 năm Mẹ yêu thương, đùm bọc, chở che cho con, thời gian vẫn vô tình chảy trôi, con lớn khôn, trưởng thành và Mẹ… Mẹ đã già đi!

Đường con đi, đất con nhìn thấy, sông biển con vượt qua, tâm hồn con có được… đều là nhờ công tạo tác dưỡng dục của Mẹ. Một miếng con ăn, một hơi con thở, hạnh phúc con hưởng, khổ đau con chịu, không có Mẹ làm sao con biết để trưởng thành? Kể sao kết những gian truân của Mẹ, khi mỗi bước con đi lên là hơi thở, sức vóc của Mẹ yếu dần, nhưng tình yêu Mẹ dành cho con thì mãi tăng theo thời gian. Cả đời Mẹ chỉ cho mà không bao giờ nhận, cuộc đời Mẹ là một chuỗi hy sinh.

Và cuối cùng, con muốn nói một điều với Mẹ: “Nếu Mẹ có nói đi, nói lại một điều gì đó, con sẽ luôn lắng nghe như khi con cứ hay đòi Mẹ kể đi kể lại một câu chuyện”. Khi chân Mẹ không còn đủ sức để bước đi vững vàng, con sẽ luôn sẵn sàng nắm lấy bàn tay của Mẹ, giống như Mẹ đã từng nắm tay con, ân cần, giúp con bước những bước đi đầu tiên, con sẽ cố gắng thấu hiểu Mẹ như Mẹ đã thấu hiểu và yêu thương con. Một nhà văn Pháp từng nói: “Cuộc đời là một đóa hoa, còn tình yêu là mật ngọt” để khám phá vẻ đẹp của đóa hoa ấy, con người phải căng mọi giác quan mà mình đang có: Dùng mắt để ngắm nhìn, dùng mũi để thưởng thức, dùng tai để lắng nghe… Nhưng để cảm nhận được mật ngọt của tình yêu thương thì mỗi chúng ta cần có một trái tim để lắng nghe và thấu hiểu. Một trong những mật ngọt mà ta có thể dùng trái tim để cảm nhận được sự thiêng liêng của nó, là tình yêu thương của cha mẹ, thầy cô dành cho con...”.

Thư của bạn Phạm Ngọc Hà (lớp 9C)

“Có lẽ trên thế gian này “kẻ” vô tình nhất là thời gian cô nhỉ? Thời gian đem lại cho em một thời thơ ấu đẹp đẽ dưới mái trường THCS Lê Quý Đôn thân yêu, nhưng lại không thể dừng lại một giây để cho em cơ hội níu giữ... Níu giữ những kỷ niệm, những cảm xúc vui buồn mà giờ đây em mới nhận ra và tiếc nuối... Và cô là một trong những tiếc nuối của em, cô ạ!

Em nhớ cô hay so sánh: “Chuyên Văn bọn nó sướng thật đấy! Đứa nào cũng xinh, hát múa thì giỏi, chẳng bù cho dân Toán chúng ta cứ cắm đầu vào số là số!”. Là cô nói đùa vậy thôi, chứ cô say Toán mất rồi! Chúng em yêu cô và yêu Toán, tất cả là nhờ cô ạ! Nhờ cô mà cái đứa chẳng biết đi đường nào như em đã lựa chọn được lối đi cho riêng mình. Cô cho chúng em thấy cảm giác sung sướng khi chinh phục một bài Toán, cho chúng em thấy vẻ đẹp rất riêng của môn Toán và của chính cô - cô giáo dạy Toán của em! Ai bảo Toán là khô khan, cứng nhắc? Toán cũng bay bổng, lãng mạn lắm chứ! Nhìn một bài Toán hình học, cô nhớ ra bài thơ “ngày xưa cô bằng các em”:

- Em giăng lưới cho lòng anh vấp ngã…

Rồi cô còn nháy mắt: “Học sinh của tôi đã có ai “vấp ngã” hay “giăng lưới” rồi?”. Đúng là chuyện gì cô cũng biết ấy ạ!

Giá như có thể cất đi một ngày, em sẽ cất giữ thật kỹ, rồi mỗi khi nhớ đến quay cuồng, em sẽ lấy cái ngày đó ra, để được chìm trong kỷ niệm! Em muốn được trở lại là một học sinh lớp 6 nhỏ bé được cô dìu dắt như ngày nào…

Người ta bảo con gái học Toán khô lắm, nhưng nhờ cô, em tin mình đã lựa chọn đúng. Toán là cá tính, là lãng mạn, là say mê, và là cô! Sau này, cô đừng quên chúng em như cô đã nhớ những học sinh khóa trước của mình, cô nhé! Chúng em, 17 đứa, đứa nào cũng yêu cô. Mãi mãi...”.

Thư của bạn Trịnh Hồng Ngọc (Đội tuyển Văn)

“Cô ơi! Hai tiếng gọi thân thương con mang trong tim suốt cuộc đời này. Vậy là chỉ còn một tháng nữa thôi, con sẽ phải rời xa cô, xa mái trường yêu dấu. Sẽ không còn được thấy cô mỉm cười trìu mến mỗi giờ lên lớp. Sẽ không còn được cô nâng niu, chở che, không còn nghe thấy giọng nói ấm áp, ngọt ngào của cô nữa. Con sẽ nhớ lắm, cô ạ! Được học cô là niềm hạnh phúc vô bờ bến, là món quà vô giá mà cuộc đời ban tặng cho chúng con.

Ngày đầu tiên đến lớp, trong tiềm thức non nớt của con, không bao giờ quên được bóng hình một người mẹ hiền từ, bao dung. Cô nở một nụ cười trìu mến - ấm áp và thân thương lạ lùng. Cô an ủi, động viên. Cô dỗ dành, xoa dịu nỗi buồn. Cô mỉm cười hạnh phúc khi lũ học trò chúng con đạt những thành công nho nhỏ trên con đường học vấn. Những giọt lệ lăn dài trên má khi cô rưng rưng cầm lá thư xúc động của học trò năm nào cô dìu dắt…

Cô thường nói với chúng con: “Cuộc sống hôm nay không ai biết ngày mai sẽ ra sao? Hãy biết yêu, biết sống, hãy nói lời yêu thương, xin lỗi với mọi người quanh ta. Đừng để nó trôi qua rồi sau này hối tiếc. Có hối cũng muộn màng”. Con sẽ mãi ghi nhớ điều đó. Dẫu có đi hết chiều dài của cuộc sống, con vẫn chưa đi hết lời thầy cô chỉ dạy. Dẫu có bước lên đỉnh vinh quang, con vẫn biết rằng người nâng bước cho con trên từng bậc thang chính là nhờ đôi tay không bao giờ mệt mỏi của cô thầy…”.

TL (theo thieunien.vn)
Một tuổi thơ thiếu an toàn sẽ đi theo đứa trẻ đến tận tuổi trưởng thành
Một tuổi thơ thiếu an toàn sẽ đi theo đứa trẻ đến tận tuổi trưởng thành

(SKTE) - Có những đứa trẻ lớn lên mà chưa từng bị đánh một trận quá nặng. Không có thương tích nghiêm trọng. Không có câu chuyện nào đủ lớn để người ngoài nhìn vào và lập tức gọi tên là “bạo hành”. Nhưng tuổi thơ của các em lại được bao phủ bởi cảm giác căng thẳng kéo dài: sợ tiếng quát lớn, sợ làm sai, sợ khiến người lớn thất vọng, sợ bầu không khí trong nhà bất ngờ trở nên nặng nề.

Thấy dấu hiệu bất thường, đừng im lặng, hãy gọi 111
Thấy dấu hiệu bất thường, đừng im lặng, hãy gọi 111

(SKTE) - Tình trạng bạo hành, xâm hại trẻ em đang đặt ra những hồi chuông báo động đối với toàn xã hội. Không chỉ xảy ra trong môi trường gia đình, học đường mà ngay cả trên không gian mạng, trẻ em cũng đang phải đối diện với nhiều nguy cơ tổn thương cả về thể chất lẫn tinh thần. Trong bối cảnh đó, chiến dịch “Vì an toàn trẻ em Việt Nam” được phát động tại TP.HCM mang theo thông điệp mạnh mẽ: “Thấy dấu hiệu, đừng im lặng, gọi 111”.

Làm sao để bé không sợ đi học 7+ mẹo đơn giản và hữu ích
Làm sao để bé không sợ đi học? 7+ mẹo đơn giản và hữu ích

“Làm sao để bé không sợ đi học?” là câu hỏi nhiều phụ huynh quan tâm khi con bước vào giai đoạn làm quen với trường lớp. Nỗi sợ đi học là tình trạng phổ biến ở trẻ nhỏ, nhưng hoàn toàn có thể khắc phục bằng những phương pháp phù hợp.

Bảo vệ trẻ em trước nạn bạo hành để mỗi đứa trẻ được lớn lên trong an toàn
Bảo vệ trẻ em trước nạn bạo hành để mỗi đứa trẻ được lớn lên trong an toàn

Những ngày gần đây, liên tiếp nhiều vụ bạo hành trẻ em bị phát hiện khiến xã hội đau lòng. Có em nhỏ mang thương tích nặng sau thời gian dài bị hành hạ. Có em chưa kịp lớn lên đã mãi mãi không còn cơ hội được gọi tên tuổi thơ của mình. Điều ám ảnh nhất không chỉ nằm ở mức độ tổn thương, mà ở chỗ phần lớn những đứa trẻ ấy đều còn quá nhỏ để tự bảo vệ bản thân, quá nhỏ để hiểu rằng điều mình đang chịu đựng là sai.

Danh mục xây dựng bữa ăn đủ chất cho trẻ
Danh mục xây dựng bữa ăn đủ chất cho trẻ

(SKTE) - Một bữa ăn cân bằng đóng vai trò quyết định đối với sự phát triển toàn diện về thể chất và trí tuệ của trẻ nhỏ. Để đảm bảo trẻ nhận đủ nguồn dinh dưỡng khoa học, phụ huynh cần nắm rõ danh mục các nhóm chất thiết yếu cần có trong từng bữa ăn hằng ngày.

Tối ưu chiều cao cho trẻ thừa cân béo phì
Tối ưu chiều cao cho trẻ thừa cân béo phì

Thừa cân, béo phì ở trẻ em đang gia tăng nhanh chóng, kéo theo nhiều hệ lụy không chỉ về chuyển hóa mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến phát triển chiều cao và sức khỏe xương. Việc can thiệp đúng cách có thể vừa kiểm soát cân nặng, vừa tối ưu tầm vóc cho trẻ.

Khi một đứa trẻ không thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự hiểu đúng
Khi một đứa trẻ không thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự hiểu đúng

(SKTE) - Không phải đứa trẻ nào cũng có thể nói ra điều mình muốn. Có em im lặng, có em chỉ nói vài từ rời rạc, có em phản ứng bằng cách mà người lớn khó hiểu. Trong những tình huống đó, câu hỏi thường đặt ra là: “Vì sao con không nói?” Nhưng có lẽ, câu hỏi cần thiết hơn lại là: khi trẻ chưa thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự cố gắng để hiểu theo cách của trẻ hay chưa.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116