Thứ Sáu, 08/08/2025 15:12 (GMT+7)

Chàng trai với đôi chân đặc biệt làm nên điều phi thường

(SKTE) - Dù sinh ra với căn bệnh bẩm sinh nhưng em Lê Huy Hiệu (Hà Nội) vẫn có thể làm nên điều phi thường với đôi chân của mình.
Ảnh đại diện tin bài

Em Lê Huy Hiệu (Nguồn: Sưu tầm) 

Lê Huy Hiệu (2004, Hà Nội) hiện tại em đang là sinh viên năm 3 của Học viện Phụ nữ Việt Nam. Sinh ra với những hạn chế về mặt thể chất khi mà trong lúc mang thai em thì mẹ của em đã có những vấn đề về sức khỏe. Điều đó dẫn đến việc nửa người bên phải của em bị yếu hơn do não trái bị tổn thương.

Hiệu sinh ra trong một gia đình có truyền thống quân đội khi cả bố và mẹ em đều là quân nhân. Do tính chất công việc đặc thù nên bố mẹ của em không có nhiều thời gian dành cho con trai của mình. Bên cạnh đó, việc hạn chế về mặt sức khỏe cũng khiến cho tuổi thơ của Hiệu gặp nhiều thách thức. Hiệu chia sẻ.

“Có những buổi sáng em thức dậy thì bố mẹ đã đi làm rồi. Có những buổi tối, khi ánh đèn trong nhà đã tắt và em lên giường đi ngủ, thì bố mẹ vẫn chưa về. Tuổi thơ của em gắn liền với nhà và bệnh viện. Đó là những tháng ngày thường xuyên phải đối diện với bệnh viện như một phần tất yếu của cuộc sống”.

Em Lê Huy Hiệu và mẹ (Nguồn: Sưu tầm) 

Hiệu giờ đây đã là một chàng sinh viên với tương lai đầy hứa hẹn. Khi được hỏi về điều gì làm cho bản thân tự hào nhất trong suốt quá trình trưởng thành và hiện tại là tuổi thanh xuân của mình. Hiệu vui vẻ chia sẻ.

“Nếu có ai đó hỏi rằng điều khiến bản thân tự hào nhất trong tuổi trẻ của mình, tôi sẽ không ngần ngại mà nói rằng đó chính là việc em đã đi bộ. Khi nhắc đến đi bộ, mọi người thường nghĩ đến những quãng đường ngắn khoảng 1 hay 2 km. Nhiều người còn cho rằng đi bộ 5 km là một thành tích đáng nể. Nhưng với em, mỗi tuần, em có thể dành ra một đến hai buổi để đi bộ với quãng đường trung bình từ 25 đến 30 km.”

Hiệu chia sẻ rằng việc đi bộ mang lại cho tôi những trải nghiệm quý giá; từ việc gặp gỡ và giao lưu với nhiều người. Từ các chú bộ đội đến những chú công an nghiêm trang nhưng luôn chu đáo quan tâm tới mọi người xung quanh. Hiệu kể rằng một hôm em đang đứng chờ đèn đỏ cạnh bốt công an, một chú công an đã đến hỏi thăm và đưa em chai nước để uống. Khoảnh khắc đó khiến lòng em tràn đầy sự hạnh phúc.

 “Một lần khác, khi em bước vào một nhà hàng đông đúc với đa số thực khách là người nước ngoài, bản thân đã có cơ hội trò chuyện với các thực khách và ông chủ người Slovakia tại đó. Họ bất ngờ trước khả năng tiếng Anh của em và khen ngợi sự lưu loát trong giao tiếp. Khoảnh khắc ấy càng làm cho em thêm yêu thích việc nói tiếng Anh và thôi thúc bản thân tìm kiếm mọi cơ hội để giao tiếp”, Hiệu nói thêm.

Em Lê Huy Hiệu (ngoài cùng bên phải) khi chụp ảnh kỷ yếu cấp 3 cùng với lớp (Nguồn: Sưu tầm) 

Hiệu bày tỏ rằng dù sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nhưng chưa bao giờ trước đây em có những trải nghiệm tuyệt vời đến vậy. Em khẳng định rằng sẽ tiếp tục việc đi bộ với đôi chân của bản thân để tiếp tục khám phá và hoàn thiện bản thân mình.


Huy Hiệu
Truyền thông nâng cao nhận thức về giáo dục hòa nhập cho trẻ khuyết tật
Truyền thông nâng cao nhận thức về giáo dục hòa nhập cho trẻ khuyết tật

(SKTE) Cần đẩy mạnh tuyên truyền, truyền thông về chính sách bảo trợ xã hội cho trẻ khuyết tật một cách rộng rãi. Điều này nhằm nâng cao nhận thức, trách nhiệm của các cấp ủy Đảng, chính quyền, đoàn thể và toàn xã hội trong việc chăm sóc sức khỏe, giáo dục và tạo điều kiện để trẻ khuyết tật hòa nhập cộng đồng.

Người cha nổi tiếng từ chối che giấu chuyện con mình mắc hội chứng Down
Người cha nổi tiếng từ chối che giấu chuyện con mình mắc hội chứng Down

Năm 1997, nam diễn viên John C. McGinley chào đón con trai Max, một em bé mắc hội chứng Down. Ngay sau đó, người đại diện của ông kéo ông sang một bên và đưa ra lời khuyên được cho là “thực tế”: “Đừng nói về chuyện này trước công chúng. Hãy giữ kín. Nếu không, người ta sẽ không thuê anh nữa đâu!".

Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Ý chí và nghị lực của Cô bé bóng rổ
Ý chí và nghị lực của "Cô bé bóng rổ"

Khi mới chỉ 4 tuổi, Qian Hongyan đã mất cả hai chân sau khi bị một chiếc xe tải tông ở Trung Quốc. Gia đình cô sống trong cảnh nghèo khó và không thể chi trả cho việc điều trị y tế đắt đỏ hay chân giả.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116