Thứ Hai, 02/03/2026 09:54 (GMT+7)
Bà nông dân như “con tằm rút ruột nhà tơ” nuôi dạy người khuyết tật

Bà nông dân như “con tằm rút ruột nhà tơ” nuôi dạy người khuyết tật

(SKTE)- Đó là bà Đoàn Thị Hoa, Giám đốc Trung tâm Dạy nghề từ thiện Quỳnh Hoa ở xã Đại Thanh, Hà Nội, người mà gần 20 năm nay mỗi tháng chỉ thu học phí 300 nghìn đồng mà vẫn chăm lo đầy đủ cho khoảng 1.000 học viên khuyết tật.
Ảnh đại diện tin bài

Bà Đoàn Thị Hoa vừa ra vườn hái rau về chuẩn bị bữa cơm chiều cho học viên

Bà Hoa vốn là nông dân chân lấm tay bùn từ bé, năng suất lúa nhà bà bao giờ cũng thuộc loại cao nhất nhì xã Hữu Hòa, huyện Thanh Trì (nay là xã Đại Thanh), Hà Nội. Lúc nông nhàn bà thường tham gia đoàn từ thiện của Hội Chữ thập đỏ Tp. Hà Nội đi khắp trong Nam ngoài Bắc. Năm 2005, một lần đi phát quà từ thiện tại một cô nhi viện ở Tp. Hồ Chí Minh, bà hỏi tình cờ một cô bé trạc 15 tuổi bị liệt: “Sao được phát quà mà con không vui?”. Cô bé trả lời: “Cháu cảm ơn các cô nhưng cháu buồn lắm. Cháu chỉ ước có một cái nghề để tự nuôi bản thân mình”. Bà cứ day dứt, trăn trở mãi về câu nói của cô bé bị liệt và quyết tâm thành lập một cơ sở dạy nghề cho trẻ khuyết tật trong xã.

Bà đem ý định ấy bàn với chồng con. Mọi người đều gàn: “Người ta có một con khuyết tật đã khổ rồi thì mình tập trung bao nhiêu người thì làm sao nuôi dạy được!”. Nói đi nói lại nhiều lần vừa cương quyết vừa mềm mỏng, cuối cùng bà cũng thuyết phục được chồng con chiều theo ý mình.

Ban đầu vốn liếng của gia đình mới chỉ đủ xây một nếp nhà cấp 4 nho nhỏ với dự định làm nơi dạy nghề cho khoảng hơn chục cháu lấy tên là Cơ sở dạy nghề cho người khuyết tật số 4 Quỳnh Hoa – cái tên ghép của bà và con gái lớn Nguyễn Thị Bích Quỳnh với mong muốn sau này cô sẽ kế nghiệp mẹ. Đến năm 2010, bà mới đổi tên cơ sở thành Trung tâm Dạy nghề từ thiện Quỳnh Hoa như bây giờ.

Các học viên đang làm việc theo nhóm, mỗi người chỉ có khả năng làm duy nhất một công đoạn. 

Tiếng lành đồn xa

Nhà vừa xây xong, chưa kịp chiêu sinh thì đã có người trong và ngoài xã đưa con đến nhờ dạy nghề. Thậm chí, có cậu thiếu niên đi đứng khập khiễng từ Hà Nam tìm đến, tha thiết nài nỉ: “U ơi, cho con vào học!”. Số học viên đăng ký lên tới 15 thanh thiếu niên, trong khi bà chủ cơ sở chưa có chút kinh nghiệm dạy nghề, đến cả giáo viên cũng chưa có.

Rất may có cô em dâu tình nguyện nhận dạy may cho các cháu giúp bà chị chồng vào cuối tuần. Lúc đi mua máy may, biết bà mua để dạy trẻ khuyết tật, người bán hàng còn thốt lên: “Sao bà liều thế!?”

Học viên Nguyễn Thị Hiền, 15 tuổi, ở Phú Thọ, mỗi ngày làm được 1 tấm bưu thiếp trị giá 20 nghìn đồng, được trả công 6 nghìn đồng. 

Lớp dạy may đầu tiên xem ra khá thành công, ra khi nghề có nhiều em tìm được việc làm ở các xưởng may. Đặc biệt, có em Phạm Minh Nguyệt ra mở cửa hàng may và sửa chữa quần áo, và tình nguyện dạy nghề miễn phí, giống như bà, cho những người khuyết tật khác.

Sau một thời gian, bà nhận thấy có người hợp và không hợp với nghề may, nghĩa là phải tìm nghề khác dạy cho họ. Cơ duyên đưa đến với bà những người tình nguyện dạy làm vàng mã, móc thảm đay, đan mây tre, làm mi giả, dán túi giấy, may túi,... Tuy vậy, học viên làm mỗi nghề một thời ngắn vì họ làm chậm, nên thu nhập thấp, có khi làm hỏng thì bà lại phải bỏ tiền túi ra đền.

Hiện nay, bà Hoa chỉ chọn dạy may, làm tranh, con giống, bưu thiếp bằng giấy cuộn vì những nghề này có thể giúp các thanh thiếu niên câm điếc, thiểu năng trí tuệ, khuyết tật vận động tập trung chú ý và say mê với công việc.

Ngoài học nghề, tất cả đều được rèn luyện sinh hoạt theo nề nếp từ việc dậy, ăn uống, làm việc, ăn trưa, nghỉ ngơi,… Học viên nam và nữ luân phiên trực nhật, quét dọn phòng, nhà vệ sinh,… 

Tính ra từ năm 2007 đến nay, đã có ngót nghét 1.000 học viên qua tay bà dạy nghề. Họ đến với bà không chỉ từ Hà Nội mà còn từ các tỉnh xa như Hà Tĩnh, Gia Lai, Lâm Đồng, Hà Giang,…

“Miễn là có công việc cho các con làm!”

Tập tễnh dẫn tôi vào trong xưởng thủ công – cái chân trái của bà thay khớp gối mấy năm nay vẫn chưa lành, bà Hoa rành rọt giới thiệu từng học viên: “Đây là cháu Vi Thị Hẳng, 23 tuổi, bị câm điếc, ở Tuyên Quang. Cháu Nguyễn Đăng Dương, 14 tuổi, thiểu năng trí tuệ. Cháu Bùi Huy Hiệu. 24 tuổi, thiểu năng trí tuệ, khèo tay trái. Cháu Lại Thị Trang, 30 tuổi….”

Vừa qua Tết Dương lịch nên số học viên đến trung tâm chưa nhiều, chỉ chừng 15-16 người. Thường ngày có 35 học viên ăn ở ngay tại trung tâm và 20 học viên ở trong xã. Một số học viên nhà chỉ cách vài cây số nhưng bố mẹ họ vẫn phó thác con cái cho bà, chỉ đón về vào dịp lễ tết.

Tôi tìm cách bắt chuyện với các học viên nhưng hầu hết chỉ nhận về những ánh mắt ngơ ngác, những câu trả lời u ơ, ngớ ngẩn, ngọng ngịu. Có người đang làm thì bỏ ra ngoài sân nhảy cẫng lên như con thỏ một lúc rồi quay vào làm tiếp. Có người đang làm thì dừng tay, hát những câu ngô nghê,…

 Học viên Bùi Huy Hiệu, bị bại não, 24 tuổi, chỉ dùng tay trái để cuộn giấy

 Bà Hoa bảo: “Nhiều em chẳng biết gì đâu. Có em vào đây 4-5 năm, thậm chí hơn 10 năm mà chỉ làm được một công đoạn duy nhất là cuộn sợi giấy thành hình ô trên mai rùa, chân rùa hay đầu rùa”. Nghĩa là phải 5-6 người trên một dây chuyền thì mới làm ra một sản phẩm. Tính ra mỗi người một ngày không làm nổi một con giống giá 20 nghìn đồng, tiền công khoảng 5-6 nghìn đồng. Chỉ vài người thu nhập trên dưới 1 triệu, một số nhận khoảng 150 nghìn, phần lớn thu nhập chừng 300 nghìn!.

Tôi hỏi: “Họ làm ra tiền thì bỏ túi riêng. Gia đình họ đóng cho chị 300 -600 nghìn. Vậy, làm sao chị có thể lo ăn và sinh hoạt cho mấy chục con người ở đất Hà Nội này?” – “Thế mà tôi vẫn phải lo cho các con mỗi ngày 3 bữa đàng hoàng đấy, chưa kể chi phí điện nước, vật dụng sinh hoạt khác. Có gia đình mấy tháng nay còn chưa đóng tiền cho con. Dạo này hàng bán ế lắm vì mình không có người mang hàng đi tiếp thị, thành thử phải lấy tiền lương hưu của chồng hay vay các con để bù vào” – bà vẫn vô tư cười – “Có người bảo: ‘Cô làm như thế thì lấy đâu ra tiền nuôi học viên!’. Tôi cũng chỉ trả lời: ‘Với tôi thì miễn là có công việc cho các con làm’”.

Cũng may là gia đình bà vẫn còn 5 sào ruộng cho thuê và gần nhà có mấy mảnh đất dãn dân bỏ hoang để ông cựu chiến binh Nguyễn Hữu Tấn, chồng bà, suốt ngày cặm cụi trồng trọt, vừa có rau sạch vừa đỡ tiền mua thực phẩm cho mấy chục miệng ăn, chỉ phải mua thịt cá ngoài chợ thôi.

Cựu chiến binh Nguyễn Hữu Tấn, chồng bà Hoa, suốt ngày cặm cụi trồng trọt, vừa có rau sạch vừa đỡ tiền mua thực phẩm cho các học trò. 

Hạnh phúc khi các con trưởng thành

Tôi đếm trên bức tường ở phòng làm việc của bà vừa chẵn 60 tấm bằng khen, kỷ niệm chương do Hội Cứu trợ trẻ em tàn tật Việt Nam, Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ em mồ côi Hà Nội, Hội Chữ thập đỏ, UBND huyện Thanh Trì,… trao tặng vì những đóng góp tích cực của bà trong việc chăm sóc và dạy nghề cho người khuyết tật trong gần 20 năm qua.

“Đáng quý nhất là sau khi đến đây một thời gian các con đã biết chào hỏi, cởi mở trong giao tiếp xã hội, và tự tin đứng trên đôi chân của mình. Có những phụ huynh bảo: ‘Hai mươi năm nay bây giờ mới thấy con tự chào hỏi người khác’. Mấy năm đầu hàng xóm bảo tôi hâm nên mới nhận người khuyết tật về nuôi dạy. Nhưng bây giờ họ khen: ‘Sao bà dạy những chúng trở nên ngoan thế, gặp ai cũng chào hỏi lễ phép?!’”- bà giám đốc nông dân cho biết.

 Bà Hoa đang động viên nhóm 4 học viên có tay nghề khá nhất, có thể tự mình làm 1 sản phẩm từ A-Z.

Bà Hoa tự hào khoe, dưới mái ấm của trung tâm đã có 24 cặp đôi khuyết tật tìm thấy một nửa kia của mình và được gia đình tổ chức cưới hỏi đàng hoàng. Tuyệt vời nhất là các đôi vợ chồng khuyết tật sinh ra con cái đều bình thường. Cặp đôi đầu tiên – cả hai đều khuyết tật vận động - năm nay đã có con đỗ vào đại học.

Mỗi khi có cặp đôi nào cưới hỏi, các học viên khác lại góp sức làm một bức tranh giấy cuộn với hai chữ Song Hỷ làm quà tặng như một lời nhắc nhở đừng bao giờ quên mái ấm có tên gọi Quỳnh Hoa là nơi họ đã tìm thấy hạnh phúc và được học nghề để tự lập.

“Tôi ước mơ đơn giản là xây dựng trung tâm khang trang hơn, có thêm phòng ở cho học viên vì có những cháu ở xa vẫn gọi điện nói: ‘U ơi, con chỉ muốn lên ở với u vì ở chỗ u chúng con tìm được công ăn việc làm phù hợp’” – bà thổ lộ.

 

Nguyễn Cúc
Tổng Bí thư “Giữ vững và phát huy giá trị cốt lõi của ngành y tế-đó là lòng nhân ái, trách nhiệm, sự tận tụy vì con người”
Tổng Bí thư: “Giữ vững và phát huy giá trị cốt lõi của ngành y tế-đó là lòng nhân ái, trách nhiệm, sự tận tụy vì con người”

(SKTE) - Nhân kỷ niệm 71 năm Ngày Thầy thuốc Việt Nam (27/2/1955-27/2/2026), Tổng Bí thư Tô Lâm đã bài phát biểu khi đến thăm, chúc mừng ngành y tế và tập thể cán bộ, y bác sĩ và nhân viên Bệnh viện Hữu Nghị. Tạp chí Sức khỏe trẻ em trân trọng giới thiệu toàn văn bài phát biểu.

71 năm ngày thầy thuốc Việt Nam 27 2 1955 – 27 2 2026  Người thầy thuốc – kiến trúc sư của niềm tin và năng lực quốc gia
71 năm ngày thầy thuốc Việt Nam (27/2/1955 – 27/2/2026): Người thầy thuốc – kiến trúc sư của niềm tin và năng lực quốc gia

(SKTE)- Bảy mươi mốt năm trước, lời dặn của Bác Hồ “Lương y phải như từ mẫu” đặt nền móng cho đạo đức nghề y Việt Nam. Ngày nay, người thầy thuốc – đặc biệt là người lãnh đạo hệ thống y tế – phải trở thành trụ cột của niềm tin, kiến tạo chuẩn mực vận hành an toàn và bảo vệ tương lai sức khỏe trẻ em. 71 năm không chỉ để tri ân, mà để tái khẳng định một cam kết: y đức phải được thể chế hóa thành năng lực quản trị và trách nhiệm xã hội bền vững.

Bệnh viện Bạch Mai Khi ‘trái tim ra mệnh lệnh’
Bệnh viện Bạch Mai: Khi ‘trái tim ra mệnh lệnh’

(SKTE) - PGS.TS Đào Xuân Cơ, Bí thư Đảng ủy, Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai, nhấn mạnh: khi 'trái tim ra mệnh lệnh', mọi rào cản về thời gian và mệt mỏi đều lùi lại phía sau. Với đội ngũ y bác sĩ nơi đây, mỗi người là một 'nhịp thở' đồng hành cùng bệnh nhân, lấy sự hồi sinh của người bệnh làm thước đo cho năng lực chuyên môn và lương tâm nghề nghiệp.

Sao Mai - ánh sáng giáo dục thay đổi cuộc đời trẻ tự kỷ
Sao Mai - ánh sáng giáo dục thay đổi cuộc đời trẻ tự kỷ

(SKTE)- 30 năm qua, Thầy thuốc ưu tú-Bác sĩ Đỗ Thúy Lan – giám đốc Trung tâm tư vấn phát hiện sớm và chăm sóc trẻ em khuyết tật trí tuệ, tự kỷ (Trung tâm Sao Mai) – đã chứng kiến điều tuyệt vời nhất là sự thay đổi chất lượng cuộc sống của biết bao trẻ khuyết tật trí tuệ và gia đình.

Người thân từ phương xa của những đứa trẻ mồ côi
'Người thân' từ phương xa của những đứa trẻ mồ côi

Từ lâu, những đứa trẻ tại Trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi Chữ thập đỏ TP. Đà Nẵng đã có những “người thân” đặc biệt. Đó là những người nước ngoài đang sinh sống, làm việc hay du lịch tại Đà Nẵng. Họ lặng lẽ góp sức, đem niềm vui, tiếng cười và sự sẻ chia không biên giới đến với những đứa trẻ không may mắn ở đây.

Trong ngày mùng 2 Tết Bính Ngọ có 2 011 trẻ sơ sinh chào đời
Trong ngày mùng 2 Tết Bính Ngọ có 2.011 trẻ sơ sinh chào đời

(SKTE) - Tổng hợp 4 ngày Tết (từ sáng 14/2 đến sáng 18/2, tức 28 tháng chạp đến mùng 2 Tết Bính Ngọ) có 8.358 trẻ sơ sinh chào đời theo hình thức sinh thường, mổ đẻ tại các cơ sở y tế. Trong ngày mùng 2 Tết Bính Ngọ có 2.011 trẻ sơ sinh chào đời tại các cơ sở y tế.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116