Thứ Ba, 23/12/2025 10:42 (GMT+7)

Biết đâu, đứa trẻ ít nói hôm nay… lại là người khiến thế giới lặng im ngày mai

Năm 1986, trong một thư viện cũ của thành phố Vienna, có một cậu bé thường xuyên xuất hiện mỗi buổi chiều. Cậu không ồn ào, không chạy nhảy, không gọi ai. Cậu tên là Lukas, 10 tuổi, mắc chứng tự kỷ.
Ảnh đại diện tin bài

Ảnh minh họa

Lukas gặp nhiều khó khăn trong giao tiếp. Khi người khác hỏi, cậu thường cúi đầu hoặc im lặng rất lâu. Nhưng có một nơi khiến Lukas thấy an toàn tuyệt đối: những kệ sách cũ kỹ, mùi giấy ngả vàng, cảm giác mát lạnh khi đầu ngón tay chạm vào trang sách.

Cha cậu làm việc tại thư viện. Sau giờ học, Lukas ngồi ở một góc quen thuộc, lặng lẽ vá lại những bìa sách rách, làm phẳng những trang giấy nhăn. Không ai yêu cầu. Không ai khen ngợi. Cậu làm như thể đó là việc mình sinh ra để làm.

Người lớn đi qua chỉ nghĩ: “Thằng bé này ngoan.”

Không ai hỏi: “Vì sao nó có thể tập trung hàng giờ liền như thế?”

Cho đến một ngày, thủ thư trưởng mang đến một cuốn sách quý hiếm từ thế kỷ XIX. Gáy sách đã gãy nát, các trang bung rời. Nhiều người cho rằng cuốn sách ấy đã hết cách cứu.

Ông đặt nó trước mặt Lukas, không phải một bài kiểm tra, chỉ là một sự tin tưởng rất khẽ.

Lukas nhìn cuốn sách thật lâu, không sợ hãi. Chỉ có sự tập trung sâu đến mức mọi thứ xung quanh dường như tan biến.

Trong nhiều tuần liền, mỗi buổi chiều, cậu ngồi bên cuốn sách ấy. Giấy lụa mỏng, keo dán nhẹ, từng động tác chậm rãi và chính xác. Không vội. Không bỏ sót. Như thể cậu đang lắng nghe cuốn sách kể lại nỗi đau của mình.

Cậu không nói: “Con làm được.”

Cậu chỉ lặng lẽ làm.

Ngày hội cộng đồng của thư viện diễn ra vào cuối năm. Lukas mặc chiếc áo len mẹ đan, ôm cuốn sách đã được phục chế hoàn chỉnh. Gáy sách liền mạch. Trang giấy phẳng phiu. Không vết keo thừa.

Cả căn phòng im lặng.

Rồi tiếng vỗ tay vang lên. Không phải vì một “kỳ tích”, mà vì sự tỉ mỉ khiến người ta nghẹn lại. Những chuyên gia phục chế lâu năm cũng phải lặng người. Cha Lukas rơi nước mắt - không chỉ vì tự hào, mà vì cuối cùng, thế giới đã nhìn thấy con trai ông, theo cách con muốn được nhìn thấy.

Câu chuyện của Lukas không nói rằng mọi đứa trẻ tự kỷ đều là thiên tài.

Nó chỉ nhắc chúng ta một điều rất giản dị: Không phải đứa trẻ nào cũng tỏa sáng bằng lời nói.

Có những đứa trẻ cần sự im lặng để lớn lên, và có những tài năng chỉ nở hoa khi được đặt trong một không gian đủ an toàn.

Có lẽ, điều người lớn cần học không phải là thúc con nói nhanh hơn, giỏi hơn…

Mà là đi chậm lại đủ lâu để nhận ra: đứa trẻ đang im lặng kia - không hề trống rỗng.

 

ST
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Ý chí và nghị lực của Cô bé bóng rổ
Ý chí và nghị lực của "Cô bé bóng rổ"

Khi mới chỉ 4 tuổi, Qian Hongyan đã mất cả hai chân sau khi bị một chiếc xe tải tông ở Trung Quốc. Gia đình cô sống trong cảnh nghèo khó và không thể chi trả cho việc điều trị y tế đắt đỏ hay chân giả.

Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực
Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực

Giấu đôi bàn tay khuyết 3 ngón dưới lớp khăn, ông Trần Văn Chung (62 tuổi, Hà Nội) lặng lẽ miết từng đường dọc sống lưng bệnh nhân. Hơn 40 năm trước, một vụ nổ kíp mìn đã cướp đi những ngón tay và ánh sáng đôi mắt của ông. Vượt qua nghịch cảnh, người đàn ông mù ấy nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực và mang lại hi vọng cho nhiều người với nghề xoa bóp trị liệu.

Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng
Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng

(SKTE )- Giải Para Natuh Pickleball - Bắc Ninh 2026 là điểm nhấn nổi bật, không chỉ mang giá trị thể thao mà còn thể hiện sâu sắc tinh thần nhân văn khi tổ chức thi đấu đôi giữa người khuyết tật và người không khuyết tật. Mô hình này góp phần lan tỏa thông điệp về sự bình đẳng, sẻ chia, thúc đẩy hòa nhập xã hội, đồng thời khơi dậy ý chí vươn lên và tinh thần đoàn kết trong cộng đồng.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116