Thứ Ba, 23/12/2025 10:42 (GMT+7)

Biết đâu, đứa trẻ ít nói hôm nay… lại là người khiến thế giới lặng im ngày mai

Năm 1986, trong một thư viện cũ của thành phố Vienna, có một cậu bé thường xuyên xuất hiện mỗi buổi chiều. Cậu không ồn ào, không chạy nhảy, không gọi ai. Cậu tên là Lukas, 10 tuổi, mắc chứng tự kỷ.
Ảnh đại diện tin bài

Ảnh minh họa

Lukas gặp nhiều khó khăn trong giao tiếp. Khi người khác hỏi, cậu thường cúi đầu hoặc im lặng rất lâu. Nhưng có một nơi khiến Lukas thấy an toàn tuyệt đối: những kệ sách cũ kỹ, mùi giấy ngả vàng, cảm giác mát lạnh khi đầu ngón tay chạm vào trang sách.

Cha cậu làm việc tại thư viện. Sau giờ học, Lukas ngồi ở một góc quen thuộc, lặng lẽ vá lại những bìa sách rách, làm phẳng những trang giấy nhăn. Không ai yêu cầu. Không ai khen ngợi. Cậu làm như thể đó là việc mình sinh ra để làm.

Người lớn đi qua chỉ nghĩ: “Thằng bé này ngoan.”

Không ai hỏi: “Vì sao nó có thể tập trung hàng giờ liền như thế?”

Cho đến một ngày, thủ thư trưởng mang đến một cuốn sách quý hiếm từ thế kỷ XIX. Gáy sách đã gãy nát, các trang bung rời. Nhiều người cho rằng cuốn sách ấy đã hết cách cứu.

Ông đặt nó trước mặt Lukas, không phải một bài kiểm tra, chỉ là một sự tin tưởng rất khẽ.

Lukas nhìn cuốn sách thật lâu, không sợ hãi. Chỉ có sự tập trung sâu đến mức mọi thứ xung quanh dường như tan biến.

Trong nhiều tuần liền, mỗi buổi chiều, cậu ngồi bên cuốn sách ấy. Giấy lụa mỏng, keo dán nhẹ, từng động tác chậm rãi và chính xác. Không vội. Không bỏ sót. Như thể cậu đang lắng nghe cuốn sách kể lại nỗi đau của mình.

Cậu không nói: “Con làm được.”

Cậu chỉ lặng lẽ làm.

Ngày hội cộng đồng của thư viện diễn ra vào cuối năm. Lukas mặc chiếc áo len mẹ đan, ôm cuốn sách đã được phục chế hoàn chỉnh. Gáy sách liền mạch. Trang giấy phẳng phiu. Không vết keo thừa.

Cả căn phòng im lặng.

Rồi tiếng vỗ tay vang lên. Không phải vì một “kỳ tích”, mà vì sự tỉ mỉ khiến người ta nghẹn lại. Những chuyên gia phục chế lâu năm cũng phải lặng người. Cha Lukas rơi nước mắt - không chỉ vì tự hào, mà vì cuối cùng, thế giới đã nhìn thấy con trai ông, theo cách con muốn được nhìn thấy.

Câu chuyện của Lukas không nói rằng mọi đứa trẻ tự kỷ đều là thiên tài.

Nó chỉ nhắc chúng ta một điều rất giản dị: Không phải đứa trẻ nào cũng tỏa sáng bằng lời nói.

Có những đứa trẻ cần sự im lặng để lớn lên, và có những tài năng chỉ nở hoa khi được đặt trong một không gian đủ an toàn.

Có lẽ, điều người lớn cần học không phải là thúc con nói nhanh hơn, giỏi hơn…

Mà là đi chậm lại đủ lâu để nhận ra: đứa trẻ đang im lặng kia - không hề trống rỗng.

 

ST
Người Mông đầu tiên tốt nghiệp Fulbright
Người Mông đầu tiên tốt nghiệp Fulbright

Khang A Tủa - người Mông đầu tiên tốt nghiệp trường đại học Fulbright - từng có cơ hội nhận học bổng thạc sĩ tại Mỹ, trở thành giảng viên và sống cuộc đời mà nhiều người mơ ước. Nhưng Tủa chọn trở về. Để rồi sau đó, Tủa rơi vào một cuộc khủng hoảng kéo dài đến trầm cảm,...

Đôi chân kỳ diệu và hành trình chinh phục thế giới số
Đôi chân kỳ diệu và hành trình chinh phục thế giới số

(SKTE) - Từ một người không thể sử dụng đôi tay đến việc tự mình xây dựng kênh TikTok hơn 30.000 người theo dõi, câu chuyện của Đàm Hải Dương là minh chứng đầy nghị lực về khả năng tự học, làm chủ công nghệ và khẳng định giá trị của người khuyết tật trong cộng đồng.

Ung thư không thể lấy đi nụ cười tuổi 20 của cô gái Nghệ An
Ung thư không thể lấy đi nụ cười tuổi 20 của cô gái Nghệ An

Bố mắc bệnh ung thư máu, đến tuổi 18 bản thân phát hiện mắc ung thư xương, tuổi 19 phải cắt bỏ chân trái để giành giật sự sống, thế nhưng, nghịch cảnh không thể lấy đi nụ cười và niềm tin của Nguyễn Thị Dung (SN 2006), ở xã Bình Minh. Bằng nghị lực và sự lạc quan, cô gái trẻ không chỉ vượt lên bệnh tật mà còn trở thành nguồn cảm hứng, tiếp thêm động lực cho nhiều người đang đối diện với những khó khăn trong cuộc sống.

Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116