Thứ Năm, 04/09/2025 14:20 (GMT+7)

Đáng lẽ đã chết khi còn là trẻ sơ sinh nhưng hôm nay trở thành nguồn cảm hứng cho thế giới

(SKTE) - Khi Anmol Rodriguez cất tiếng khóc chào đời tại Ấn Độ, không ai có thể ngờ rằng cuộc đời cô một ngày sẽ chạm đến trái tim của hàng ngàn người khắp thế giới. Nhưng hành trình ấy lại khởi đầu bằng một tấn bi kịch tàn nhẫn.
Ảnh đại diện tin bài

Mới hai tháng tuổi, Anmol đã trở thành nạn nhân của một hành động bạo lực không thể tưởng tượng. Người cha, trong ý định tước đi mạng sống của cả vợ lẫn con, đã hắt axit hydrochloric lên họ khi hai mẹ con đang say ngủ. Cú ra tay ấy đã cướp đi sinh mạng người mẹ, để lại cho bé Anmol một cơ thể nhỏ bé phủ đầy những vết bỏng kinh hoàng.

Các bác sĩ không tin cô bé có thể sống sót. Làn da non nớt bị hủy hoại, khuôn mặt và cơ thể mang những vết sẹo vĩnh viễn. Thế nhưng, bất chấp mọi dự đoán, Anmol vẫn bám víu lấy sự sống. Suốt năm năm tiếp theo, bệnh viện trở thành mái nhà của cô, nơi những cuộc phẫu thuật chằng chịt và tình thương của các y bác sĩ giữ cô ở lại với cuộc đời.

Khi sức khỏe tạm ổn, Anmol được đưa tới một trung tâm nhận nuôi ở Mumbai. Lần đầu tiên, cô có một mái nhà và sự chăm sóc. Nhưng những vết sẹo hằn trên cơ thể lại biến thế giới bên ngoài thành một nơi lạnh lùng.

Ở trường, cô sớm nhận ra trẻ em – và cả người lớn – có thể tàn nhẫn đến nhường nào. Những ánh nhìn soi mói, những lời thì thầm, tiếng cười chế giễu trở thành bạn đồng hành mỗi ngày. Có người gọi cô bằng những biệt danh miệt thị, kẻ khác lảng tránh, như thể những vết sẹo kia khiến cô không xứng đáng được có bạn bè.

Lẽ ra cô có thể để những lời lẽ ấy định nghĩa mình. Nhưng Anmol đã chọn khác: cô không tin vào sự phán xét của người khác, mà tin vào chính bản thân. Và sự lựa chọn ấy đã thay đổi cả cuộc đời cô.

Khi khám phá mạng xã hội, trước mắt Anmol mở ra một cánh cửa mới. Cô đăng tải hình ảnh của mình – nguyên vẹn cùng những vết sẹo. Ban đầu, cô lo sợ: liệu mạng xã hội có khắc nghiệt như sân trường? Liệu cô lại bị chối bỏ một lần nữa?

Điều xảy ra sau đó thật ngoài sức tưởng tượng. Thay cho những lời độc ác là sự sẻ chia, thay cho sự chế giễu là lòng ngưỡng mộ. Hàng ngàn người viết cho cô, không phải để phán xét, mà để ca ngợi nghị lực. Họ nói cô đẹp. Họ nói câu chuyện của cô mang đến hy vọng. Và lần đầu tiên, Anmol hiểu rằng: vết sẹo không làm cô kém giá trị – chúng chính là minh chứng cho sức mạnh của cô.

Hôm nay, ở tuổi 26, Anmol không chỉ là một người sống sót. Cô là nhà sáng lập "Quỹ Sahas dành cho Người Sống sót sau Tấn công Axit", tổ chức chuyên hỗ trợ và nâng đỡ những người từng đi qua nỗi đau giống mình. Cô trao cho họ sự khích lệ, cất tiếng nói thay họ và nhắc nhở thế giới rằng: vết sẹo không định nghĩa một tâm hồn.

Thông điệp của Anmol giản dị nhưng vang vọng: “Axit không chấm dứt cuộc đời chúng tôi. Bạn có thể hủy hoại khuôn mặt, nhưng không thể hủy hoại tâm hồn. Chúng tôi vẫn là chính mình bên trong. Điều quan trọng là học cách chấp nhận bản thân và sống hạnh phúc.”

Từ một số phận từng bị bóng tối bao phủ, Anmol nay trở thành ngọn đuốc sáng. Cô đáng lẽ đã chết khi còn đỏ hỏn, bị lãng quên trong im lặng. Nhưng thay vào đó, cô sống – mạnh mẽ, kiêu hãnh – để truyền cảm hứng cho hàng ngàn con người tin vào giá trị của chính mình, và rằng nỗi đau không bao giờ có quyền định đoạt tương lai.

Người dịch: Châu Đoàn

https://daily.tiemgo.vn/

Vô Danh
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Ý chí và nghị lực của Cô bé bóng rổ
Ý chí và nghị lực của "Cô bé bóng rổ"

Khi mới chỉ 4 tuổi, Qian Hongyan đã mất cả hai chân sau khi bị một chiếc xe tải tông ở Trung Quốc. Gia đình cô sống trong cảnh nghèo khó và không thể chi trả cho việc điều trị y tế đắt đỏ hay chân giả.

Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực
Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực

Giấu đôi bàn tay khuyết 3 ngón dưới lớp khăn, ông Trần Văn Chung (62 tuổi, Hà Nội) lặng lẽ miết từng đường dọc sống lưng bệnh nhân. Hơn 40 năm trước, một vụ nổ kíp mìn đã cướp đi những ngón tay và ánh sáng đôi mắt của ông. Vượt qua nghịch cảnh, người đàn ông mù ấy nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực và mang lại hi vọng cho nhiều người với nghề xoa bóp trị liệu.

Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng
Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng

(SKTE )- Giải Para Natuh Pickleball - Bắc Ninh 2026 là điểm nhấn nổi bật, không chỉ mang giá trị thể thao mà còn thể hiện sâu sắc tinh thần nhân văn khi tổ chức thi đấu đôi giữa người khuyết tật và người không khuyết tật. Mô hình này góp phần lan tỏa thông điệp về sự bình đẳng, sẻ chia, thúc đẩy hòa nhập xã hội, đồng thời khơi dậy ý chí vươn lên và tinh thần đoàn kết trong cộng đồng.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116