Thứ Sáu, 21/11/2025 09:28 (GMT+7)

Ước mơ của Nguyện

Căn bệnh liệt mềm tứ chi bẩm sinh buộc Nguyễn Thị Nguyện phải nằm hoặc mặc áo giáp cứng nhưng không làm cô nguôi đi ước mơ: Được học Đại học Sân khấu - Điện ảnh, gặp bạn bè trên mạng...
Ảnh đại diện tin bài

...Cô kể: “Có hôm giữa đêm trời mới mưa, em thấy mẹ ra hứng mưa ngoài hè, dáng mẹ khom khom. Nhưng mà em tệ quá, cứ bắt mẹ hứng nước mưa ngoài trời. Thế là mẹ phải ra giữa đường, mưa ướt hết”.

Nguyện là hạnh phúc của cả nhà. Cô dặn mẹ đừng nói gì nặng lời làm bố tủi thân vì khi mẹ đi học, bố ở nhà vất vả lắm. Cô lại bảo với bố nhường nhịn mẹ hơn vì mẹ làm việc rất nhọc nhằn rồi. Ngay cả với bệnh nhân của mẹ, Nguyện cũng khuyên mẹ giúp người ta hết sức, khuyên cho người ta đỡ sợ hãi. Vậy nên cả nhà luôn bảo nhau giữ yên ấm cho cô bé được vui.

Từ khi có máy tính, cuộc sống của Nguyện như bước sang một trang mới. Chỉ có điều Nguyện học không giống như các bạn. Đôi tay quá yếu khiến Nguyện không thể tự nâng lên được, không dùng bàn phím được mà chỉ có thể bấm chuột trên bàn phím ảo và chủ yếu dùng tay trái vì tay phải quá yếu. Con chuột lại lớn hơn cả bày tay nên Nguyện viết rất chậm.

Nguyện thường đùa: “Em toàn dùng những thứ mà chẳng ai thèm động vào như là làm phim bằng Movie Maker, vẽ bằng Paintshop. Còn bây giờ em đang cố gắng tự học Photoshop và Flash nữa”.

Cô bé thích vẽ tranh về những ước mơ của mình, viết văn thơ, phổ lời cho nhạc và tự hát. Trước đợt phẫu thuật, Nguyện viết ca khúc Em bé sao mai với ước mơ được đi lại như bạn bè và được các bạn ở trường Bách khoa đưa ra Hà Nội lần đầu tiên để thu âm.

Bài hát có những câu: “Có hay cho lòng con, nỗi đau khi bao đêm khuya con nhũn mềm làm mẹ cha đã phải thao thức, khiến cho con thấy buồn biết bao. (...) Thầm cầu mong nếu có kiếp ngày sau, con sinh ra không còn nỗi đau”.

 

Đang học lớp 12 ở trường THPT Cù Chính Lan (Hòa Bình), Nguyện ước ao thi vào khoa Biên kịch của Đại học Sân khấu - Điện ảnh. Cô tìm tới website của trường và gửi e-mail cho thầy hiệu trưởng. Thật bất ngờ vì thầy không chỉ gọi điện lại mà còn giới thiệu cho Nguyện cô giáo Quỳnh Trang - Giảng viên khoa Biên kịch.

Những cuộc trao đổi, chuyện trò trên mạng, nhất là bài hát của Nguyện khiến cô Trang thực sự xúc động và muốn hướng dẫn cô viết truyện ngắn, viết về những tâm tư, tình cảm của mình sao cho phù hợp với sức khỏe.

Cô còn ước được gặp bạn bè trên mạng. Giải nhất chặng thứ hai của cuộc thi viết blog Mùa xuân và tôi do mạng xã hội tamtay.vn và báo Tiền phong tổ chức đã giúp Nguyện thực hiện được ước mơ ấy.

Sự ủng hộ của các thành viên trên mạng đã giúp tác phẩm Trái tim mùa xuân của Nguyện đạt điểm cao nhất một cách xứng đáng. Cô nói: “Ban đầu em tham gia cuộc thi để cho vui thôi, vì em chỉ ước được một lần gặp các anh chị, để em biết thế giới ảo là một thế giới đẹp đẽ và có thực”.

Còn điều mà Nguyện mong muốn nhất lại thật giản dị: “Em ước được một lần đi chơi với bố mẹ, vì từ trước tới giờ bố mẹ chỉ toàn đưa em đi bệnh viện thôi. Nhưng bố mẹ phải bốc thuốc, đến ngày Tết còn bận rộn nên em cứ xây chuyến đi chơi đó trong mộng tưởng cũng được. Người ta cần biết sống như thế nào, chứ không phải là sống được bao lâu”.

Nguyễn Hoàng Quỳnh Hương
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Ý chí và nghị lực của Cô bé bóng rổ
Ý chí và nghị lực của "Cô bé bóng rổ"

Khi mới chỉ 4 tuổi, Qian Hongyan đã mất cả hai chân sau khi bị một chiếc xe tải tông ở Trung Quốc. Gia đình cô sống trong cảnh nghèo khó và không thể chi trả cho việc điều trị y tế đắt đỏ hay chân giả.

Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực
Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực

Giấu đôi bàn tay khuyết 3 ngón dưới lớp khăn, ông Trần Văn Chung (62 tuổi, Hà Nội) lặng lẽ miết từng đường dọc sống lưng bệnh nhân. Hơn 40 năm trước, một vụ nổ kíp mìn đã cướp đi những ngón tay và ánh sáng đôi mắt của ông. Vượt qua nghịch cảnh, người đàn ông mù ấy nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực và mang lại hi vọng cho nhiều người với nghề xoa bóp trị liệu.

Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng
Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng

(SKTE )- Giải Para Natuh Pickleball - Bắc Ninh 2026 là điểm nhấn nổi bật, không chỉ mang giá trị thể thao mà còn thể hiện sâu sắc tinh thần nhân văn khi tổ chức thi đấu đôi giữa người khuyết tật và người không khuyết tật. Mô hình này góp phần lan tỏa thông điệp về sự bình đẳng, sẻ chia, thúc đẩy hòa nhập xã hội, đồng thời khơi dậy ý chí vươn lên và tinh thần đoàn kết trong cộng đồng.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116