Thứ Sáu, 07/03/2025 16:23 (GMT+7)

Người mẹ hiền thứ hai

Mình là Nguyên Khôi, năm nay mình 7 tuổi – là một cậu bé mà có lẽ khi tiếp xúc ban đầu, mọi người sẽ cảm thấy mình khá lạnh lùng, xa cách. Từ nhỏ, mình đã ít nói. Lớn dần lên, mình cũng không muốn trò chuyện với ai, thậm chí, ngày càng trở nên lầm lì.
Ảnh đại diện tin bài

Ảnh minh họa

Nhưng đằng sau sự im lặng đó là một thế giới nhỏ bé của mình, nơi mà mình luôn mong muốn có ai đó hiểu và lắng nghe. Và người mở cánh cửa thế giới nhỏ bé đơn độc ấy là cô Phương Anh – cô giáo chủ nhiệm lớp 2A2.

Thế giới của mình ban đầu nhỏ bé lắm, tất cả chỉ gói gọn trong gia đình ba thành viên. Bố mẹ luôn yêu thương mình theo cách của bố mẹ: Dành tất cả mọi thứ vật chất tốt nhất, xịn nhất cho mình. Đồ chơi đắt đỏ hay điện thoại, mình đều có cả. Nhưng cái mình thiếu là sự quan tâm. Bố mẹ luôn bận rộn cả ngày, sáng sớm đi làm, tối muộn mới về nhà. Mỗi lần về nhà, bố mẹ đều mệt mỏi và đi nằm luôn. Vậy là ngày qua ngày, sự im lặng trở thành thói quen của mình. Mình đã học cách sống trong sự cô đơn ấy và nghĩ rằng đó là điều bình thường.

Nhưng từ khi đi học, mình đã gặp một người đặc biệt – cô Phương Anh – người đã thắp sáng và mở ra một thế giới tươi vui hơn cho mình. Cô rất quan tâm đến học sinh, không chỉ dạy dỗ chúng mình trong việc học tập mà cô còn chú ý đến từng cảm xúc, từng cử chỉ nhỏ của bọn mình. Mình nhớ có lần, cô đã ngồi xuống bên cạnh mình và nhẹ nhàng hỏi: “Nguyên Khôi, hôm nay con có chuyện gì kể cô nghe nào?”. Câu nói ấy thật đơn giản, nhưng làm trái tim mình ấm áp.

Cô Phương Anh không vội vàng ép mình phải nói nhiều hơn hay tham gia các hoạt động với các bạn ngay lập tức. Thay vào đó, cô từ từ giúp mình mở lòng. Cô thường dành thời gian nói chuyện với mình, dù chỉ là những câu hỏi đơn giản như: “Hôm nay con học bài này có hiểu không?” hay “Con có muốn chơi với các bạn không?”. Mỗi lần như vậy, cô đều kiên nhẫn lắng nghe, dù mình chỉ trả lời bằng những câu thầm thì hoặc đôi khi chỉ gật hay lắc đầu.

Ở lớp, nhờ cô mà các bạn cũng bắt đầu thân thiện với mình hơn. Nhớ lại một lần trong giờ ra chơi, mình còn ngại ngùng ngồi một góc ghế đá, thì bạn An Nhiên đã chạy tới kéo mình vào chơi trò bịt mắt bắt dê chung với các bạn. Cảm giác lần đầu tiên được hòa mình vào trò chơi thật sự rất tuyệt vời. Dần dần, mình không còn sợ hãi việc nói chuyện hay chơi đùa với các bạn nữa.

Giờ đây, lớp 2A2 như gia đình thứ hai của mình. Mỗi ngày đến lớp, mình đều cảm thấy rất vui, không còn cảm giác cô đơn như trước kia. Mình đã có những người bạn thân thiết và một người mẹ, người thầy mà mình luôn kính trọng, yêu mến.

Nhưng rồi một ngày, bố mẹ mình thông báo rằng gia đình sẽ chuyển nhà do yêu cầu công việc của bố mẹ và điều này đồng nghĩa với việc mình sẽ phải chuyển trường để theo bố mẹ. Khi nghe tin đó, mình cảm thấy tim mình như thắt lại. Mình không muốn rời xa cô giáo của mình, không muốn rời xa các bạn trong lớp 2A2, không muốn rời xa ngôi trường Tiểu học Hoàng Mai đã mang lại cho mình niềm hạnh phúc. Mình đã đắn đo, suy nghĩ rất nhiều và quyết định tâm sự chuyện này với cô Phương Anh. Nghe mình tâm sự, cô động viên mình hãy mạnh mẽ nói lên mong muốn với bố mẹ.

Hôm đó là lần đầu tiên mình dũng cảm nói lên tiếng lòng và xin bố mẹ cho mình học tiếp ở mái trường Tiểu học Hoàng Mai. Mình đã nói với bố mẹ rằng: Nhờ cô Phương Anh và các bạn, con đã thay đổi, không còn là cậu bé lầm lì và cô đơn như trước. Con yêu trường, yêu lớp và không muốn rời xa nơi này. Sau khi lắng nghe mình tâm sự và lời khuyên từ cô Phương Anh, bố mẹ đã suy nghĩ rất nhiều. Bố mẹ nhận thấy sự thay đổi tích cực đó. Cuối cùng, bố mẹ đã quyết định không chuyển nhà nữa. Bố mẹ còn nói rằng, từ giờ, bố mẹ sẽ dành nhiều thời gian, sẽ lắng nghe, đồng hành cùng mình trong những chặng đường tới.

Giờ đây, mình may mắn vẫn được học tập dưới mái trường Tiểu học Hoàng Mai thân yêu, mình thấy yêu cô giáo, yêu bố mẹ, yêu bạn bè hơn bao giờ hết. Mình sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng bố mẹ và cô giáo.

TRẦN LƯU NGUYÊN KHÔI, Lớp 2A2, trường Tiểu học Hoàng Mai, quận Hoàng Mai, Hà Nội ( theo thieunien.vn)
Một tuổi thơ thiếu an toàn sẽ đi theo đứa trẻ đến tận tuổi trưởng thành
Một tuổi thơ thiếu an toàn sẽ đi theo đứa trẻ đến tận tuổi trưởng thành

(SKTE) - Có những đứa trẻ lớn lên mà chưa từng bị đánh một trận quá nặng. Không có thương tích nghiêm trọng. Không có câu chuyện nào đủ lớn để người ngoài nhìn vào và lập tức gọi tên là “bạo hành”. Nhưng tuổi thơ của các em lại được bao phủ bởi cảm giác căng thẳng kéo dài: sợ tiếng quát lớn, sợ làm sai, sợ khiến người lớn thất vọng, sợ bầu không khí trong nhà bất ngờ trở nên nặng nề.

Thấy dấu hiệu bất thường, đừng im lặng, hãy gọi 111
Thấy dấu hiệu bất thường, đừng im lặng, hãy gọi 111

(SKTE) - Tình trạng bạo hành, xâm hại trẻ em đang đặt ra những hồi chuông báo động đối với toàn xã hội. Không chỉ xảy ra trong môi trường gia đình, học đường mà ngay cả trên không gian mạng, trẻ em cũng đang phải đối diện với nhiều nguy cơ tổn thương cả về thể chất lẫn tinh thần. Trong bối cảnh đó, chiến dịch “Vì an toàn trẻ em Việt Nam” được phát động tại TP.HCM mang theo thông điệp mạnh mẽ: “Thấy dấu hiệu, đừng im lặng, gọi 111”.

Làm sao để bé không sợ đi học 7+ mẹo đơn giản và hữu ích
Làm sao để bé không sợ đi học? 7+ mẹo đơn giản và hữu ích

“Làm sao để bé không sợ đi học?” là câu hỏi nhiều phụ huynh quan tâm khi con bước vào giai đoạn làm quen với trường lớp. Nỗi sợ đi học là tình trạng phổ biến ở trẻ nhỏ, nhưng hoàn toàn có thể khắc phục bằng những phương pháp phù hợp.

Bảo vệ trẻ em trước nạn bạo hành để mỗi đứa trẻ được lớn lên trong an toàn
Bảo vệ trẻ em trước nạn bạo hành để mỗi đứa trẻ được lớn lên trong an toàn

Những ngày gần đây, liên tiếp nhiều vụ bạo hành trẻ em bị phát hiện khiến xã hội đau lòng. Có em nhỏ mang thương tích nặng sau thời gian dài bị hành hạ. Có em chưa kịp lớn lên đã mãi mãi không còn cơ hội được gọi tên tuổi thơ của mình. Điều ám ảnh nhất không chỉ nằm ở mức độ tổn thương, mà ở chỗ phần lớn những đứa trẻ ấy đều còn quá nhỏ để tự bảo vệ bản thân, quá nhỏ để hiểu rằng điều mình đang chịu đựng là sai.

Danh mục xây dựng bữa ăn đủ chất cho trẻ
Danh mục xây dựng bữa ăn đủ chất cho trẻ

(SKTE) - Một bữa ăn cân bằng đóng vai trò quyết định đối với sự phát triển toàn diện về thể chất và trí tuệ của trẻ nhỏ. Để đảm bảo trẻ nhận đủ nguồn dinh dưỡng khoa học, phụ huynh cần nắm rõ danh mục các nhóm chất thiết yếu cần có trong từng bữa ăn hằng ngày.

Tối ưu chiều cao cho trẻ thừa cân béo phì
Tối ưu chiều cao cho trẻ thừa cân béo phì

Thừa cân, béo phì ở trẻ em đang gia tăng nhanh chóng, kéo theo nhiều hệ lụy không chỉ về chuyển hóa mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến phát triển chiều cao và sức khỏe xương. Việc can thiệp đúng cách có thể vừa kiểm soát cân nặng, vừa tối ưu tầm vóc cho trẻ.

Khi một đứa trẻ không thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự hiểu đúng
Khi một đứa trẻ không thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự hiểu đúng

(SKTE) - Không phải đứa trẻ nào cũng có thể nói ra điều mình muốn. Có em im lặng, có em chỉ nói vài từ rời rạc, có em phản ứng bằng cách mà người lớn khó hiểu. Trong những tình huống đó, câu hỏi thường đặt ra là: “Vì sao con không nói?” Nhưng có lẽ, câu hỏi cần thiết hơn lại là: khi trẻ chưa thể diễn đạt, chúng ta đã thực sự cố gắng để hiểu theo cách của trẻ hay chưa.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116