Chủ Nhật, 07/09/2025 09:51 (GMT+7)

Tôi lặng người khi thấy danh sách trao quà công khai học sinh khó khăn

Trong giáo dục, không chỉ có kiến thức mới quan trọng. Cách người lớn đối xử với trẻ, từng cử chỉ, từng hành động nhỏ, cũng là những bài học sống động.
Ảnh đại diện tin bài

Cách trao quà vô tư đến... vô duyên!

* Bài viết thể hiện quan điểm của chị Ng. Th. Thủy - một phụ huynh tại Hà Nội

Ngày khai giảng năm học mới, lẽ ra tôi chỉ muốn mở mạng xã hội để ngắm những bức ảnh rộn ràng của học trò cả nước trong ngày hội đến trường. Thế nhưng, giữa muôn vàn hình ảnh áo trắng cờ hoa, tôi bàng hoàng khi nhìn thấy tấm bảng LED của một trường tiểu học ở Hà Nội: "Danh sách học sinh khó khăn nhận quà nhân dịp lễ khai giảng năm học mới 2025 – 2026". Ngay trên bảng ấy, họ liệt kê chi tiết tên các em, lớp, và cả hoàn cảnh: bố mẹ bỏ nhauhọc sinh bị khuyết tật vận độnghọc sinh bị bệnh Kgia đình có hoàn cảnh khó khăn

Tôi không thể tin nổi đó lại là cách một ngôi trường trao quà cho học sinh vào ngày khai giảng. Thật vô tư, mà cũng thật vô duyên.

Của cho không bằng cách cho!

Tôi nhớ lại những năm tháng đi học của mình. Gia đình tôi khi ấy nghèo lắm, đến mức mỗi kỳ đóng tiền học thêm đều phải đắn đo, tính toán. Nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy xấu hổ hay bị bạn bè nhìn bằng ánh mắt thương hại, bởi cách nhà trường và thầy cô khi ấy ứng xử vô cùng tinh tế. Cuối mỗi học kỳ, cô giáo chủ nhiệm phát cho cả lớp một tờ phiếu khai thông tin gia đình. Tất cả học sinh đều điền như nhau, không ai biết ai thuộc diện khó khăn. Nhà trường sau đó lọc danh sách, rồi trao quà hỗ trợ riêng. Tôi nhớ mãi ngày mình nhận được một phần quà gồm vài quyển vở, một chiếc cặp và lời động viên từ cô chủ nhiệm: "Cố gắng học tốt con nhé".

Khoảnh khắc ấy đã tiếp thêm cho tôi niềm tin và nghị lực. Tôi biết mình nghèo, nhưng tôi không thấy xấu hổ. Ngược lại, tôi thấy được tôn trọng, được quan tâm theo cách đầy nhân văn. Tôi biết ơn thầy cô vô cùng, vì sự động viên khi ấy không làm tôi tổn thương lòng tự trọng, không khiến bạn bè trong lớp nhìn tôi như "con nhà khó khăn".

Chính vì vậy, khi nhìn thấy tấm bảng công khai danh sách hôm nay, tim tôi nhói lên. Những đứa trẻ mới 6, 7 tuổi, trong sáng và hồn nhiên, liệu sẽ nghĩ gì khi thấy tên mình xuất hiện cùng dòng chữ "gia đình khó khăn", "mồ côi cha", "bị bệnh K"? Chúng có thấy buồn bã, tủi hổ không? Chúng có thể ngẩng cao đầu nhận phần quà trước ánh mắt của hàng trăm bạn bè và phụ huynh khác không?

Người lớn chúng ta đôi khi hay quên mất rằng, trẻ con tuy nhỏ bé nhưng vô cùng nhạy cảm. Một câu nói bâng quơ, một ánh nhìn khác biệt cũng có thể khắc sâu vào tâm hồn non nớt ấy. Không một đứa trẻ nào mong muốn cả sân trường biết cha mẹ mình đã ly hôn, hay mình mang trong người một căn bệnh hiểm nghèo. Người lớn có thể coi đó là "thông tin khách quan", nhưng với các em, đó là sự phơi bày, là dấu ấn của sự khác biệt mà các em không lựa chọn.

Tôi không phủ nhận rằng việc hỗ trợ học sinh có hoàn cảnh khó khăn là điều rất đáng trân trọng. Nhưng của cho không bằng cách cho. Một món quà, dù giá trị không lớn, nhưng nếu được trao đi bằng sự tinh tế, nó có thể trở thành nguồn động viên vô giá. Ngược lại, nếu được trao đi bằng cách thiếu suy nghĩ, nó có thể biến thành vết thương tâm lý khó lành.

Giá như tấm bảng hôm ấy chỉ ghi: "Trao quà khích lệ học sinh vượt khó". Giá như tên các em được giữ kín, và phần quà được trao riêng. Giá như người lớn nghĩ thêm một chút, đặt mình vào vị trí của những đứa trẻ để hiểu rằng, sự tôn trọng đôi khi còn quan trọng hơn cả món quà vật chất.

Tôi tin rằng không một thầy cô nào cố tình muốn làm tổn thương học sinh. Có lẽ nhà trường nghĩ đơn giản rằng công khai sẽ minh bạch, rằng liệt kê rõ ràng sẽ thể hiện sự công bằng. Nhưng minh bạch không có nghĩa là phải "tung hê" hoàn cảnh riêng tư của trẻ con trước hàng trăm ánh mắt. Minh bạch cần đi kèm với nhân văn.

Chúng ta đang dạy con trẻ bài học về sự đồng cảm, về việc không trêu chọc, kỳ thị bạn bè. Nhưng thử hỏi, liệu chúng sẽ hiểu thế nào khi chính người lớn – những người thầy, người cô, người dẫn dắt các em – lại vô tình phân loại, chỉ mặt gọi tên sự khác biệt của các em?

Là một phụ huynh, tôi thấy xót xa. Và tôi mong rằng, sau sự việc này, tất cả các trường học sẽ nhìn nhận lại cách mình đang làm. Trao quà cho học sinh khó khăn là việc cần được duy trì, thậm chí cần được nhân rộng. Nhưng xin hãy trao bằng sự tinh tế, bằng sự tôn trọng, để món quà ấy thực sự trở thành nguồn động viên, chứ không phải là vết cứa vào lòng tự trọng non nớt của con trẻ.

Trong giáo dục, không chỉ có kiến thức mới quan trọng. Cách người lớn đối xử với trẻ, từng cử chỉ, từng hành động nhỏ, cũng là những bài học sống động. Và bài học lớn nhất mà tôi muốn dạy con mình chính là: lòng nhân ái không chỉ nằm ở việc giúp đỡ, mà còn ở cách chúng ta giúp đỡ thế nào.

 

Minh Châu
Hành trình kết nối những yêu thương và dự án 15000 “Áo ấm Yêu thương 2026”
Hành trình kết nối những yêu thương và dự án 15000 “Áo ấm Yêu thương 2026”

(SKTE) - Một chiếc áo ấm được trao đi, là thêm một nụ cười ở lại. Một hành trình sẻ chia được bắt đầu, là thêm niềm tin được thắp lên nơi những vùng đất còn nhiều gian khó. 1000 chiếc áo ấm đã được trao tận tay, hàng nghìn nụ cười đã nở rộ – đó là những con số giản dị nhưng ấm áp, đánh dấu hành trình “Áo Ấm Yêu Thương 2026” do Chị Trần Thanh Hương khởi xướng và kết nối cùng những người bạn đồng hành đầy tâm huyết.

Trẻ em mắc bệnh của người già
Trẻ em mắc bệnh của người già

Tăng huyết áp, hay còn gọi là cao huyết áp, là tình trạng mà áp lực máu trong động mạch cao hơn mức bình thường. Ở trẻ em, bệnh này ít được nhận biết hơn so với người lớn nhưng không kém phần nguy hiểm.

Từ lớp học 4 không nơi đảo Hòn Chuối, những ước mơ bay lên
Từ lớp học '4 không' nơi đảo Hòn Chuối, những ước mơ bay lên

Ở nơi đầu sóng ngọn gió, người thầy mang quân hàm xanh vẫn bền bỉ bám lớp. Suốt hơn 15 năm qua, tại lớp học tình thương duy nhất trên đảo Hòn Chuối (tỉnh Cà Mau), ông cần mẫn gieo từng con chữ, thắp sáng ước mơ cho những đứa trẻ nghèo nơi đảo xa.

Đừng để con trẻ ‘bóc mẽ’ người lớn
Đừng để con trẻ ‘bóc mẽ’ người lớn

Những lý do xin nghỉ học tưởng như đơn giản đôi khi trở thành tình huống khó xử khi trẻ vô tư kể lại sự thật. Câu chuyện đời thường này mở ra góc nhìn đáng suy ngẫm về cách ứng xử và vai trò làm gương của phụ huynh trong giáo dục con.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116
Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
Tạp chí Sức khỏe Trẻ em
Địa chỉ: 42 Ngô Thì Nhậm, Hà Nội.
Điện thoại:  0988158008; 0971251286.
Email: suckhoetreem2024@gmail.com.
Giấy phép số 298/GP-BTTTT, ngày 6/10/2024 của Bộ Thông tin và Truyền thông.
STK: 0021000568719, Ngân hàng Vietcombank
Ghi rõ nguồn Sức khỏe Trẻ em khi phát hành lại thông tin từ website này.
Thiết kế bởi Tập đoàn Trí Nam
Tổng biên tập: TS. Trần Doãn Tiến.
Phó Tổng Biên tập: TS. Nguyễn Văn Minh.
Ủy viên Ban biên tập: Nguyễn Thanh Cao
Trưởng VP đại diện tại TP HCM: TS Nguyễn Chí Tân
P. Trưởng ban Thư ký tòa soạn: Lê Minh Nam.
Tổ chức sự kiện: Nguyễn Văn Mạnh, P. Giám đốc Trung tâm Media
Trị sự: Đoàn Thanh Hà, P. Trưởng ban Trị sự