Chủ Nhật, 22/02/2026 10:27 (GMT+7)

Nữ sinh làng trẻ SOS giành học bổng hiếm, tốt nghiệp đại học loại xuất sắc

Lớn lên tại Làng trẻ SOS Hải Phòng, Phương Anh chưa bao giờ cảm thấy mình khổ sở hay đáng thương. Ở tuổi 18, Phương Anh giành học bổng hiếm, rồi tiếp tục tốt nghiệp đại học loại xuất sắc.
Ảnh đại diện tin bài

Phương Anh vừa tốt nghiệp đại học loại xuất sắc. Ảnh: NVCC

Đỗ Thị Phương Anh (sinh năm 2003), nữ sinh lớn lên tại Làng trẻ SOS Hải Phòng, vừa tốt nghiệp đại học loại xuất sắc. Năm 2021, Phương Anh là người duy nhất nhận được học bổng Trái tim Sư tử của Đại học Anh Quốc Việt Nam (BUV). Suất học bổng trị giá khoảng một tỷ đồng cho mỗi năm học, bao gồm toàn bộ học phí các khóa dự bị tiếng Anh, dự bị đại học, chương trình cử nhân, cùng sinh hoạt phí và nhà ở trong suốt thời gian học.

Phương Anh cho biết cơ duyên để em biết đến học bổng này khá tình cờ. Trong một lần nghe trường giới thiệu thông tin về học bổng ở làng, nhận thấy đây là cánh cửa mở ra nhiều cơ hội cho những đứa trẻ như mình, Phương Anh quyết định thử “liều” một lần.

Chưa từng có kinh nghiệm xin học bổng, cũng không biết cách thiết kế hồ sơ sao cho ấn tượng, Phương Anh chọn cách đơn giản nhất là tìm hiểu thật kỹ xem trường đang tìm kiếm điều gì và trung thực kể câu chuyện của chính mình. 

Trong lúc loay hoay với bài luận về hành trình tìm kiếm bản thân, Phương Anh chợt nhìn vào tủ giày và nhận ra, có những đôi đã cũ kỹ bám bụi, có đôi từng cố mua bằng được nhưng lại chưa từng mang. Cuối cùng, nữ sinh chọn đôi đơn giản nhất, không thời trang nhưng có thể dùng lâu dài.

“Hành trình chọn giày cũng giống như hành trình tìm kiếm cái tôi của em. Có những lúc em mải mê chạy theo số đông, cố ép bản thân theo định hướng của người khác mà quên rằng chỉ khi là chính mình, em mới tỏa sáng nhất”, Phương Anh chia sẻ. Vì thế, nữ sinh chọn viết về sự khác biệt, cá tính mạnh mẽ và khao khát được sống đúng với bản thân, bất chấp xuất phát điểm thế nào.

Sự chân thành ấy đã giúp Phương Anh thuyết phục hội đồng tuyển sinh, trở thành người duy nhất giành suất học bổng năm ấy.

“Đó là ngày vui nhất trong cuộc đời em”, Phương Anh nhớ lại.

Hơn 20 năm trước, khi mới chào đời, Phương Anh bị bỏ lại trước cổng Làng trẻ SOS Hải Phòng khi vẫn còn nguyên dây rốn. Em được chị Đỗ Thị Thắng ở làng trẻ chăm sóc, nhận làm con nuôi và đặt tên là Đỗ Thị Phương Anh.

Lớn lên ở Làng trẻ SOS Hải Phòng, Phương Anh nói thứ mình học được nhiều nhất là lòng biết ơn. “Em may mắn có mẹ luôn đồng hành, yêu thương. Điều đó khiến em không còn đặt nặng chuyện quá khứ, cũng không cảm thấy mình khổ đến mức đáng để bị thương hại. Em chỉ thấy biết ơn vì được lớn lên và học tập ở làng”, Phương Anh chia sẻ.

Ngoài mẹ Thắng, Phương Anh còn biết ơn nhiều người khác, từ những người trong làng đến bạn bè, thầy cô và các nhà hảo tâm. “Mỗi lần được giúp đỡ là một lần em học được cách biết ơn, trân trọng những gì mình đang có”, nữ sinh nói.

 Phương Anh và mẹ trong ngày tốt nghiệp. Ảnh: NVCC

Hành trình được là chính mình

Nhận học bổng và bước vào môi trường đại học quốc tế, Phương Anh mang theo sự tự tin, dẫu ban đầu cũng có chút lo lắng. “Em không tự ti nhưng sợ phản ứng cảm thông, thương hại của mọi người. May mắn các bạn khi biết câu chuyện cũng rất tôn trọng em. Các bạn cũng không chê bai, gây áp lực cho nhau về hoàn cảnh xuất thân hay điều kiện kinh tế”, Phương Anh nói. 

Nhưng giai đoạn đầu đại học vẫn là khoảng thời gian khó khăn nhất với Phương Anh vì việc học hoàn toàn bằng tiếng Anh, cách giao tiếp của mọi người cũng rất khác. Song có một điều nữ sinh cảm thấy phù hợp với tính cách của mình là ngôi trường đại học này đề cao tư duy logic và tôn trọng quan điểm của mỗi cá nhân.

“Sinh viên không chỉ nghiên cứu để đưa ra kết luận mà còn phải thể hiện rõ lập luận, góc nhìn riêng, thậm chí có thể trái ngược với số đông”, Phương Anh nói.

Môi trường tôn trọng sự khác biệt, đề cao câu chuyện riêng của mỗi người cũng giúp Phương Anh phát huy tối đa khả năng. Nhờ đó, nữ sinh hoàn thành chương trình và tốt nghiệp loại xuất sắc vào tháng 12/2025.

Tuy nhiên, điều khiến Phương Anh tự hào nhất lại là sự kiên định với mục tiêu đã đặt ra và vẫn “luôn là chính mình”. Dẫu vậy, nữ sinh cũng có nhiều day dứt vì đến hiện tại chưa làm được nhiều điều cho mẹ Thắng và các em nhỏ, giống như lời hứa học tập thật tốt, sau đó quay trở lại đóng góp cho làng.

Phương Anh mong muốn trong thời gian tới sẽ phát triển bản thân ở lĩnh vực giáo dục và các tổ chức xã hội. “Em hy vọng mình có thể tạo ra những tác động tích cực và mở thêm nhiều 'cánh cửa' cho những bạn trẻ có hoàn cảnh đặc biệt như mình”, Phương Anh nói.

 

Thúy Nga (vietnamnet.vn)
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa
Đôi chân dừng lại, những vần thơ đi xa...

Tôi biết anh Nguyễn Hữu Thịnh qua một lớp học văn online. Trong lớp, ai cũng tắt camera, chỉ duy nhất anh chăm chú nghe giảng trên chiếc giường nhỏ, trong căn phòng vắng, với thân hình không lành lặn.

Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục
Phía sau nghịch cảnh là một trái tim không khuất phục

Trong một góc nhỏ của ngõ 77, đường Ngọc Trục, Đại Mỗ, Nam Từ Liêm, Hà Nội, có một người đàn ông sống một cuộc đời tưởng chừng bình dị nhưng ẩn chứa một câu chuyện phi thường. Nguyễn Quang Trung, 42 tuổi, từ một chàng trai trẻ khỏe mạnh với tương lai rộng mở, đã mất tất cả trong một tai nạn định mệnh. Nhưng từ tro tàn của nỗi đau, anh đã viết nên một câu chuyện về ý chí bất khuất, tình yêu vượt nghịch cảnh và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

‘Bàn tay ta làm nên tất cả’
‘Bàn tay ta làm nên tất cả’

45 năm nay, anh Mã Thanh Điền, quê ở ấp Tây Sơn 1, xã An Biên, tỉnh An Giang, đã "vượt lên chính mình" bằng nghị lực phi thường. Những khiếm khuyết về cơ thể không ngăn được anh tự lực cánh sinh, vươn lên trong nghịch cảnh để sống như một người bình thường.

Ý chí và nghị lực của Cô bé bóng rổ
Ý chí và nghị lực của "Cô bé bóng rổ"

Khi mới chỉ 4 tuổi, Qian Hongyan đã mất cả hai chân sau khi bị một chiếc xe tải tông ở Trung Quốc. Gia đình cô sống trong cảnh nghèo khó và không thể chi trả cho việc điều trị y tế đắt đỏ hay chân giả.

Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực
Người đàn ông mù nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực

Giấu đôi bàn tay khuyết 3 ngón dưới lớp khăn, ông Trần Văn Chung (62 tuổi, Hà Nội) lặng lẽ miết từng đường dọc sống lưng bệnh nhân. Hơn 40 năm trước, một vụ nổ kíp mìn đã cướp đi những ngón tay và ánh sáng đôi mắt của ông. Vượt qua nghịch cảnh, người đàn ông mù ấy nuôi con học đại học bằng đôi tay 7 ngón đầy nghị lực và mang lại hi vọng cho nhiều người với nghề xoa bóp trị liệu.

Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng
Lan tỏa tinh thần hòa nhập, kết nối giá trị cộng đồng

(SKTE )- Giải Para Natuh Pickleball - Bắc Ninh 2026 là điểm nhấn nổi bật, không chỉ mang giá trị thể thao mà còn thể hiện sâu sắc tinh thần nhân văn khi tổ chức thi đấu đôi giữa người khuyết tật và người không khuyết tật. Mô hình này góp phần lan tỏa thông điệp về sự bình đẳng, sẻ chia, thúc đẩy hòa nhập xã hội, đồng thời khơi dậy ý chí vươn lên và tinh thần đoàn kết trong cộng đồng.

Logo Tạp chí Sức khỏe trẻ em
© Bản quyền 2024 Sức khỏe Trẻ em
Hotline: Hà Nội - (024) 37 765 156 / TP HCM - 0936813116